Từ khi nào con không còn kể chuyện với bố mẹ?

Từ khi nào con không còn kể chuyện với bố mẹ?

Sự thật đau lòng về giai đoạn THCS và những điều cha mẹ thường sai

Có một câu hỏi mà rất nhiều phụ huynh có con cấp 2 đã từng tự hỏi, thường là vào những khoảnh khắc vắng lặng của gia đình, khi cánh cửa phòng con đã đóng kín, khoá chặt

“Từ khi nào con không còn nói chuyện với mình nữa?”

  • Con không cãi.
  • Con không hư.
  • Cũng không có biến cố lớn nào xảy ra.

Chỉ là con… im lặng dần.

  • Ít nói hơn.
  • Cáu gắt hơn.
  • Học tập lúc lên lúc xuống.
  • Và mỗi câu hỏi của người lớn đều nhận lại một câu trả lời quen thuộc: “Không có gì đâu.”

Hoặc

  • “Con không biết”

Nhiều phụ huynh trí thức, doanh nhân, lãnh đạo, thường ngày ăn to nói lớn, bỗng nhiên thấy mình bất lực hoàn toàn trước đứa con mà mình yêu thương nhất.

Nhưng sự thật là: con không bỗng nhiên thay đổi. Chúng ta đang bước vào giai đoạn khó nhất của hành trình trưởng thành – giai đoạn THCS.

THCS – giai đoạn “đứt gãy âm thầm” của rất nhiều đứa trẻ

Ảnh sự kiện minh hoạ - Con tuổi dậy thì không nói chuyện - Nguyễn Mạnh Dương

Ở tiểu học, trẻ còn “ngoan” theo nghĩa là dễ kiểm soát.
Lên THCS, điều đó biến mất.

Phần chức năng cảm xúc của não trẻ phát triển rất nhanh đến mức choáng ngợp.
Phần lý trí theo sau một cách hụt hơi.

Trẻ bắt đầu:

  • Nhạy cảm với ánh nhìn của người khác
  • So sánh bản thân liên tục
  • Tự hỏi “mình là ai?”
  • Nghi ngờ người lớn
  • Và nghi ngờ cả chính mình

Trong khi đó, rất nhiều người lớn lại đối xử với con theo kiểu:

  • “Con lớn rồi, phải hiểu chứ.”
  • Chuyện này có gì đâu mà làm quá.”

Khoảng cách bắt đầu từ đây.

Con không còn nói – không phải vì con không có gì để nói

Ảnh minh hoạ trường học - Tại sao con không nói chuyện với ba mẹ?

Đây là nỗi đau rất thật của phụ huynh THCS.

  • Con không chia sẻ.
  • Con không hỏi han.
  • Con không tâm sự.
  • Con không tìm kiếm sự giúp đỡ.
  • Thậm chí, con từ chối sự quan tâm, chủ động từ bố mẹ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là con không cần bố mẹ nữa.

Rất nhiều đứa trẻ dậy thì vẫn cần người lớn, nhưng không chắc rằng người lớn sẽ lắng nghe mà không phán xét.

  • Khi con nói “con mệt”, người lớn đáp “có gì mà mệt”.
  • Khi con nói “con không thích học môn này”, người lớn đáp “sau này con sẽ hiểu”.

Và con học một bài rất nhanh: Im lặng thì an toàn hơn.

Im lặng ở tuổi dậy thì không phải là trưởng thành

Hãy biết rằng:
Một đứa trẻ THCS im lặng không phải là “ổn”.

Rất có thể, con đang:

  • Không biết diễn đạt cảm xúc
  • Không tin rằng mình được lắng nghe
  • Hoặc không còn thấy an toàn khi nói 

Đáng buồn là nhiều gia đình chỉ nhận ra điều này khi:

  • Con chống đối dữ dội
  • Con học tụt dốc không phanh
  • Con có hành vi tiêu cực
  • Hoặc con sụp đổ tinh thần

Trong khi tín hiệu đã xuất hiện từ rất sớm.

THCS cũng là giai đoạn nhãn dán trở nên “dính” nhất

Tại sao con trở nên khó nói chuyện với cha mẹ? - Giai đoạn THCS là giai đoạn trở nên dính nhất - Nguyễn Mạnh Dương

Nếu ở tiểu học, nhãn dán mới chỉ chớm xuất hiện, thì ở THCS, nhãn dán bắt đầu… đóng đinh.

  • “Đứa này lười.”
  • “Đứa kia cá biệt.”
  • “Đứa nọ hỗn láo.”

Và điều đau nhất là:
Trẻ bắt đầu tin vào những nhãn dán đó.

Một đứa trẻ 12–13 tuổi chưa có đủ năng lực nội tâm để tách mình ra khỏi đánh giá.
Con sẽ nghĩ: “Mình đúng là như vậy.”

Từ đó, động lực học tập sụp dần.
Không phải vì con kém.
Mà vì con không còn tin mình có thể khác đi.

Khi thấy con thay đổi, nhiều gia đình phản ứng bằng cách siết chặt

Đây là phản xạ rất bản năng.

  • Kiểm soát nhiều hơn
  • Hỏi bài nhiều hơn
  • So sánh nhiều hơn
  • Áp lực nhiều hơn

Với mong muốn rất tốt: kéo con lại.

Nhưng với một đứa trẻ đang tìm kiếm bản sắc, điều đó thường tạo ra hiệu ứng ngược:
Con không quay về.
Con rút sâu hơn.
Con tìm cách chứng tỏ mạnh mẽ hơn nhưng thường là sai cách

THCS không phải giai đoạn nhồi thêm kiến thức

Khoa học giáo dục hiện đại nói rất rõ:

THCS là giai đoạn xây nền cho nhân cách vị thành niên, không phải giai đoạn chạy thành tích.

Các nghiên cứu về phát triển thanh thiếu niên chỉ ra 4 trọng tâm sống còn trong giai đoạn này:

Một là, năng lực cảm xúcCon có nhận diện được cảm xúc của mình không?
Con có biết điều chỉnh khi tức giận, buồn bã, lo âu không?

Hai là, tư duy phản biệnCon có dám đặt câu hỏi không?
Con có biết tranh luận mà không tấn công người khác không?

Ba là, bản sắc cá nhânCon có hiểu mình mạnh ở đâu, yếu ở đâu không?
Con có giá trị gì ngoài điểm số không?

Bốn là, cảm giác thuộc vềCon có cảm thấy mình là một phần có ý nghĩa của một tập thể không?

Tại trường Việt Anh, THCS được thiết kế như một không gian chuyển tiếp an toàn.
Học sinh được tranh luận, được làm dự án, được phục vụ cộng đồng, được nói và được nghe.
Kỷ luật để tự quản, không phải để ép.

Vai trò của phụ huynh: Đừng giữ con – Hãy ở đó để con quay về

Đây là phần khó nhất, nhưng quan trọng nhất.

Phụ huynh THCS không thể là người chỉ đường từng bước.
Phụ huynh phải trở thành điểm tựa.

Và dưới đây là những việc rất cụ thể, phụ huynh có thể làm ngay.

Những việc phụ huynh có thể làm để giúp con vượt qua tuổi dậy thì

  1. Chuẩn bị tâm lý trước khi con dậy thì, đừng đợi đến khi con “có vấn đề”.

Hãy nói sớm với con rằng: sắp tới con sẽ có nhiều cảm xúc lạ, và điều đó là bình thường.

  1. Đừng biến mỗi cuộc trò chuyện thành một buổi giáo huấn.

Nghe trước, hiểu trước, rồi mới nói sau.
Con không cần lời khuyên ngay. Con cần được công nhận cảm xúc trước đã.

  1. Giữ ít nhất một khoảng không gian an toàn mỗi tuần.

Không hỏi điểm số. Không phán xét. Chỉ để nói chuyện.

  1. Phân biệt rõ con người và hành vi.

Con làm sai không có nghĩa con là đứa trẻ hư.

  1. Giảm kiểm soát – tăng kết nối.

Kiểm soát làm con ngoan trong ngắn hạn.
Kết nối giữ con trong dài hạn.

  1. Hãy chia sẻ câu chuyện bản thân

Để con thấy người lớn cũng từng rối, từng sai, từng lạc.
Sự thật làm bố mẹ gần con hơn, không yếu đi.

Tuổi dậy thì tách con khỏi gia đình, chỉ có người lớn rời đi quá sớm

Tuổi dậy thì tách con khỏi gia đình, chỉ có người lớn rời đi quá sớm - Nguyễn Mạnh Dương

Nếu bạn đang có con ở độ tuổi 11–14 và đang thấy mình bất lực, tôi muốn nói điều này:

bạn không thất bại.
Con cũng không hư hỏng gì đâu.

Chúng ta chỉ đang đi vào đoạn đường gồ ghề nhất của hành trình trưởng thành.

Và ở đoạn đường này, điều quý nhất không phải là áp lực,
mà là sự hiện diện đúng cách.

Con không chống lại bạn.
Con đang chiến đấu với chính mình.

Và trong trận chiến đó, điều con cần nhất là một người lớn không bỏ đi.

Nếu bạn cần một môi trường giáo dục hiểu điều đó, Việt Anh luôn sẵn sàng đồng hành.
Còn nếu chưa, chỉ cần bạn mang theo một điều về nhà:Đừng cố sửa con.
Hãy hiểu con đủ sâu.
Và kiên nhẫn trở thành nơi tin cậy, an toàn bất cứ khi nào con cần đến.

Nguyễn Mạnh Dương

Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?

Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.

Tìm hiểu Trường Việt Anh →