Tôi tự hào vì Eagle Camp có những con người như thế này

Tôi tự hào vì Eagle Camp có những con người như thế này

Tôi gặp Tú lần đầu… trên bộ đàm.

Hành trình Eagle Caravan Hà Nội – Nha Trang, dưới sự dẫn dắt của thầy Phạm Thành Long.
Cũng là lần đầu tiên tôi tham gia Caravan, nên mọi thứ với tôi đều mới: nhịp độ, cường độ, tinh thần, và cả cái cảm giác lúc nào cũng có một giọng nói vang lên trong bộ đàm.

Trong số đó, có một giọng rất… nổi bật.
Hay đùa.
Hay trêu.
Hay cà khịa một bạn Eagle khác, qua lại suốt cả ngày.

Tôi thấy vui vui. Thậm chí là quý.

Cậu ta giữ tôi tỉnh ngủ suốt chặng đường dài
Nhưng nếu nói thật, trong đầu tôi lúc đó vẫn bật lên một suy nghĩ rất quen:
“Cậu này chắc kiểu trẻ trâu, nghịch ngợm.”

Tôi không biết gì về Tú trước Eagle Camp.
Và lúc đó, tôi cũng không thấy cần phải biết.

Cho đến khi tôi phát hiện ra: Tú là bác sĩ.

Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú – một thành viên Eagle Camp với tinh thần vui vẻ, kỷ luật và đầy năng lượng

Đằng sau sự tếu táo là một con người rất khác

Không phải bác sĩ theo kiểu “nghe cho sang”.
Mà là một bác sĩ rất giỏi.
Làm trong lĩnh vực y học bào thai – một trong những mảng khó, áp lực và khắc nghiệt bậc nhất của ngành y.

Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó.
Không phải là nể ngay.
Mà là… đứng lại một nhịp.

Cái giọng nói đùa cợt trên bộ đàm.
Cái thái độ lúc nào cũng tếu táo.
Cái vẻ bình thản đến lạ, ngay cả trong những lúc mọi người căng thẳng nhất.

Hoá ra, đằng sau đó là một con người đã nhiều lần trực tiếp đối diện với ranh giới sống – chết của người khác.

ThS, BS. Nguyễn Ngọc Tú - Trải nghiệm học tập và huấn luyện tại Eagle Camp với tinh thần kỷ luật và yêu thương

Càng chơi với Tú lâu, tôi càng nhận ra một điều:
Cậu ấy không chỉ giỏi, mà còn rất ấm áp.

Đã hơn một lần, tôi nghe những lời cảm kích, tri ân, và công nhận dành cho Tú ngay trong lớp Eagle.
Không phải lời khen cho vui. Mà là những câu nói thật, từ những người từng được Tú giúp đỡ, cứu chữa, hoặc đơn giản là được truyền cảm hứng để tiếp tục học, tiếp tục cố gắng.

Trên mạng xã hội, Tú là một bác sĩ nổi tiếng.
Trong và ngoài nước đều biết đến.
Ở đó, hình ảnh của Tú rất chuẩn mực, nghiêm túc, đúng kiểu một bác sĩ mà người ta dám tin tưởng giao cả sinh mạng.

Nhưng trong Eagle Camp, Tú lại là một phiên bản rất khác.

Một người em thân thiết.
Một người anh em dễ thương.
Hài hước, thân thiện, và rất… đời.

Nói chuyện với Tú, tôi hay cười.
Không phải vì cậu ấy cố làm trò.
Mà vì cái cách thông minh pha chút nghịch ngợm rất tự nhiên.

Điều làm tôi thích nhất ở Tú, thật ra không phải là những gì cậu ấy đã đạt được ngoài kia.
Mà là cách cậu ấy hiện diện trong Eagle Camp.

Trong những buổi làm bài tập căng nhất – khi thể lực bị đẩy đến giới hạn xuyên đêm, khi nhiều người bắt đầu im lặng, gồng mình, hoặc bơ phờ – Tú vẫn rất bình thản.

Eagle Camp – nơi con người được là chính mình

Không hời hợt.
Không buông lỏng.
Mà là một sự điềm tĩnh kiểu như “bình thường thôi”.

Vẫn vui.
Vẫn cười.
Và vẫn làm rất tốt.

Thực ra, Tú còn là một trong những Eagle có kết quả học tập và thực hành tốt nhất.

Không cần chứng minh.
Không cần thể hiện.
Chỉ đơn giản là làm.

Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú – một thành viên Eagle Camp - Nơi con người được là chính mình

Lúc đó tôi mới hiểu ra một điều mà trước đây mình chỉ “biết bằng lý thuyết”:
Không khí yêu thương, gắn kết và vui vẻ không làm con người kém đi.
Ngược lại, nó giúp con người phát huy tối đa năng lực thật sự của mình.

Eagle Camp đã tạo ra một không gian đủ an toàn để Tú không cần phải là “bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú”.
Chỉ cần là Tú.
Và khi được là chính mình, cậu ấy còn tốt hơn nữa.

Vì sao tôi tự hào khi được thuộc về cộng đồng Eagle Camp

Nhìn Tú, tôi cũng nhìn lại bản thân mình.
Và nhìn sang anh em Eagle khác.

Tôi nhận ra, trong mỗi chúng ta đều có đâu đó một phần như vậy:
nghiêm túc nhưng không nặng nề
giỏi giang nhưng không xa cách
kỷ luật nhưng vẫn rất người

Có thể chúng ta không làm ngành y.
Có thể chúng ta không cứu người trong phòng mổ.
Nhưng chúng ta đều đang ở đây, trong Eagle Camp, để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình – cùng nhau.

Nếu không có Eagle Camp, liệu tôi có nhìn thấy phiên bản này của Tú không?
Và nếu không có những con người như Tú, liệu Eagle Camp có còn là Eagle Camp?

Tôi nghĩ Eagle Camp không khiến chúng ta tự hào vì chúng ta hơn ai.
Mà vì chúng ta thuộc về một cộng đồng mà ở đó, con người được tôn trọng, được là chính mình, và được lớn lên trong yêu thương.

Gửi Tú,
Cảm ơn em – không chỉ vì những gì cậu đã làm cho người khác,
mà vì cách cậu hiện diện ở đây, rất thật, rất đời, và rất Eagle.

Và gửi anh em Eagle Camp,
Nếu đọc bài này mà bạn thấy đâu đó hình ảnh của mình trong đó,
thì có lẽ, chúng ta đang ở đúng chỗ.

Nguyễn Mạnh Dương

Bác sỹ Nguyễn Ngọc Tú

Nguyễn Mạnh Dương

Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?

Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.

Tìm hiểu Trường Việt Anh →