Thắm Đặng – Khi phụ nữ không còn cần tỏa sáng để được công nhận
Khi phụ nữ không còn cần tỏa sáng để được công nhận
Có những con người không bước lên phía trước, nhưng chính cách họ đứng vững lại khiến người khác phải ngoái nhìn

Không phải ai cũng đi qua đời bằng cùng một nhịp
Nếu muốn hiểu Thắm Đặng, theo tôi, đừng bắt đầu từ thành tích, danh xưng hay những gì chị đã làm được. Hãy nhìn vào cách chị đi qua những giai đoạn rất khác nhau của cuộc đời mà vẫn giữ được một trục nội tâm thẳng, rõ và không lệch. Trong một thời đại mà người ta nói rất nhiều về thành công, nhưng lại rất ít người đủ dũng cảm nói về cái giá phải trả để không đánh mất chính mình, thì chị Thắm là người khiến tôi phải dừng lại và suy nghĩ lâu hơn bình thường.
Tôi không gặp chị trong một hoàn cảnh cần gây ấn tượng. Không sân khấu lớn, không ánh đèn, không lời giới thiệu hoa mỹ. Chỉ là những cuộc trò chuyện rất đời, rất thật, nơi mỗi người được phép xuất hiện đúng với con người của mình. Nhưng càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một điều rất rõ: đây là người đã đi qua đủ va đập để hiểu rằng điều quan trọng nhất không phải là chứng minh mình là ai, mà là mình còn giữ được điều gì sau tất cả.
Khi xã hội đặt lên vai phụ nữ quá nhiều vai diễn
Xã hội hôm nay đặt lên vai phụ nữ rất nhiều kỳ vọng. Vừa phải giỏi, vừa phải đẹp, vừa phải độc lập, vừa phải dịu dàng, vừa phải thành công nhưng không được quá sắc. Rất nhiều người mệt mỏi vì cố sống cho đủ những tiêu chuẩn ấy, và rất nhiều người đánh mất chính mình lúc nào không hay, dù bên ngoài vẫn được khen là “ổn”.
Chị Thắm không chạy theo những vai diễn đó. Theo cảm nhận của tôi, sự khác biệt của chị không đến từ việc chị làm gì nổi bật, mà đến từ việc chị rất rõ mình không muốn trở thành ai. Chị chọn sống có gốc: gốc giá trị, gốc nguyên tắc và gốc của sự tự trọng nội tâm. Chị không hấp tấp, không nóng vội, không dùng sự ồn ào để che lấp khoảng trống, và không đánh đổi chiều sâu để lấy sự công nhận nhất thời.
Đứng vững không phải là đứng yên, mà là không đánh mất trục
Trong một thế giới mà rất nhiều người sợ bị bỏ lại phía sau, chị Thắm lại bình thản với nhịp đi của riêng mình. Không phải vì chị chậm, mà vì chị biết mình đang đi đâu. Triết lý “đứng vững” ấy thể hiện rất rõ trong cách chị làm việc, xây dựng hình ảnh cá nhân và lựa chọn các mối quan hệ. Chị không vội hợp tác, không vội xuất hiện, và cũng không vội nói “có” với những điều nghe rất hấp dẫn nhưng không phù hợp với hệ giá trị của mình.
Điều tôi đặc biệt trân trọng ở chị là sự nhất quán. Nhất quán giữa lời nói và hành động, giữa hình ảnh bên ngoài và đời sống bên trong, giữa việc chọn xuất hiện khi nào và chọn im lặng khi nào. Không phải ai cũng đủ vững để im lặng đúng lúc, nhất là trong một thời đại mà sự hiện diện liên tục thường bị nhầm lẫn với giá trị thật.
Một kỷ luật thầm lặng dành cho người trưởng thành
Tôi từng nghe chị Thắm nói một câu rất nhẹ nhưng rất sâu: mình không cần phải đúng trong mắt tất cả mọi người, chỉ cần không sai với chính mình. Với tôi, đó là một dạng kỷ luật tích cực dành cho người lớn. Thứ kỷ luật giúp con người không bị cuốn vào những cuộc so sánh vô tận, rồi tự làm mệt mình, mệt con cái và mệt cả những người xung quanh.
Đó cũng là dạng kỷ luật mà nếu người lớn không có, rất khó để dạy trẻ em một cách tử tế. Bởi trẻ con không học từ lời khuyên, mà học từ cách người lớn sống, lựa chọn và giữ mình trước áp lực.
Hình mẫu mà trẻ em cần được nhìn thấy
Nếu nhìn từ góc độ phát triển con người, chị Thắm là mẫu người phụ nữ mà tôi rất mong các bạn trẻ, đặc biệt là các bé gái, được tiếp xúc. Không phải để bắt chước hay trở thành bản sao của chị, mà để biết rằng có một cách sống khác: không ồn ào nhưng rất mạnh, không phô trương nhưng có trọng lượng, và không cần đứng ở trung tâm vẫn có thể đứng rất vững.
Triết lý này rất gần với điều chúng tôi theo đuổi trong giáo dục tại Trường Việt Anh. Một đứa trẻ phát triển tốt không phải là đứa trẻ được khen nhiều nhất, mà là đứa trẻ hiểu mình, tin mình và dám đi con đường của mình, ngay cả khi không phải lúc nào cũng được vỗ tay. Ở chị Thắm, tôi thấy một phiên bản trưởng thành của triết lý đó, được sống một cách tự nhiên, không khẩu hiệu và không cần minh chứng.
Chúng ta không thiếu người thành công, chúng ta thiếu người đứng vững
Điều tôi muốn gợi ý cho các anh chị phụ huynh và doanh nhân khi đọc bài này là hãy cho mình và cho con mình cơ hội được nhìn thấy những hình mẫu như vậy. Những hình mẫu không dạy bằng lời nói hay khẩu hiệu, mà dạy bằng cách họ sống, cách họ lựa chọn và cách họ giữ mình giữa đời.
Chúng ta không thiếu người thành công, nhưng đang thiếu những người thành công mà không đánh mất sự tử tế, sự điềm tĩnh và chiều sâu nội tâm. Và trong mắt tôi, chị Thắm là một người như vậy.
Một lời ghi nhận và một lời nhắc rất nhẹ
Tôi viết bài này như một lời ghi nhận dành cho một người phụ nữ đã chọn con đường không dễ, nhưng đúng. Không nhanh, nhưng bền. Không tỏa sáng ồn ào, nhưng có trọng lượng. Đồng thời, đây cũng là một lời nhắc cho chính tôi và cho những ai đang đọc, rằng đôi khi chúng ta không cần cố gắng trở thành một ai đó trong mắt người khác.
Chỉ cần dừng lại một chút, nhìn vào những con người như chị Thắm, và tự hỏi mình có đang sống đúng với trục của mình hay không. Nếu câu trả lời là “chưa”, thì cũng không sao. Miễn là bạn đủ tỉnh để bắt đầu lại, theo cách của riêng bạn.
Cảm ơn Thắm, vì đã cho tôi một lý do rất đẹp để viết chậm lại. Và viết thật.
Nguyễn Mạnh Dương
Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?
Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.
Tìm hiểu Trường Việt Anh →