Tâm lý trẻ mầm non: Vì sao trẻ ngoan ở trường nhưng về nhà lại “hư”?

Tâm lý trẻ mầm non: Vì sao trẻ ngoan ở trường nhưng về nhà lại “hư”?

Rất nhiều phụ huynh nói với tôi, gần như cùng một giọng:

“Ở trường cô khen con ngoan lắm, mà về nhà là hư liền. Không hiểu luôn.”

Câu nói đó thường kết thúc bằng một tiếng thở dài.
Và trong tiếng thở dài ấy, tôi nghe thấy cả sự mệt mỏi lẫn… hoang mang.

“Chắc chỉ sợ cô, về nhà mẹ chiều quá được thể …”

Trẻ ngoan ở trường không phải vì sợ, mà vì môi trường có trật tự

Tâm lý trẻ mầm non - Các bé khi ở trường

Đây là một đặc điểm rất điển hình trong tâm lý trẻ mầm non, đặc biệt khi so sánh hành vi trẻ mầm non ở trường và ở nhà.

Nếu anh chị cho rằng:
“Con ngoan ở trường vì sợ”,
“Con mệt ở trường nên về nhà xả”,

thì tôi phải nói thật: đó không phải là sự thật về trẻ mầm non.

Một đứa trẻ ở trường phải làm rất nhiều việc cùng lúc:

  • Tuân theo nhịp sinh hoạt chung
  • Chờ đến lượt
  • Điều chỉnh hành vi để hòa nhập
  • Kiềm chế cảm xúc khi không vừa ý

Nhưng chúng không mệt

Trẻ mầm non không mệt vì nguyên tắc.
Ngược lại, nguyên tắc nhất quán là thứ giúp trẻ thư giãn nhất.

Ở trường, một ngày của trẻ được lặp lại với nhịp điệu rất rõ ràng.
Giờ nào làm gì.
Ai làm với con.
Chuyện gì xảy ra tiếp theo.

Chính sự lặp lại ấy khiến não bộ trẻ… được thư giãn, thích thú, và giảm tải giống như chúng ta thực hành một thói quen vậy.

Vì trẻ không phải đoán.
Không phải lo.
Không phải căng mình quan sát xem người lớn hôm nay sẽ phản ứng thế nào.

Trẻ mầm non mệt mỏi không phải vì phải nghe lời,
mà chỉ mệt mỏi khi phải sống trong một thế giới thiếu nhất quán.

Và rất tiếc, sự thiếu nhất quán đó thường không nằm ở trường.

Nó nằm ở… nhà.

Trong tâm lý trẻ mầm non, sự thiếu nhất quán khiến trẻ mệt mỏi và bùng nổ

Đây cũng là một trong những nguyên nhân phổ biến khiến trẻ mầm non bùng nổ cảm xúc, cáu gắt hoặc chống đối ở nhà.

Cùng một hành vi, nhưng mỗi lần người lớn phản ứng một kiểu.
Hôm nay thì bỏ qua.
Ngày mai thì quát.
Có lúc dỗ ngọt.
Có lúc lại dọa nạt.

Đối với người lớn, đó chỉ là “linh hoạt”.
Nhưng với trẻ, đó là hỗn loạn.

Tâm lý trẻ mầm non - Ảnh minh hoạ

Tôi lấy một ví dụ rất quen.

Ở trường, khi trẻ ném đồ chơi, giáo viên thường nói những câu rất rõ ràng, rất bình tĩnh:
“Đồ chơi dùng để chơi, không dùng để ném.”
“Nếu con ném, đồ chơi sẽ được cất đi.”

Không cao giọng.
Không giận dữ.
Không thay đổi giữa chừng.

Ngày nào cũng như vậy.

Não bộ trẻ ghi nhận rất nhanh:
À, hành vi này → hệ quả này.

Không có gì phải căng thẳng cả.

Nhưng về nhà thì sao?

Có hôm trẻ ném đồ, người lớn cười: “Nghịch ghê.”
Có hôm người lớn gắt: “Sao hư vậy?”
Có hôm thì giật đồ: “Đưa đây!”

Ba cách phản ứng cho cùng một hành vi.

Và rồi chúng ta thắc mắc:
“Sao ở trường nó biết nghe lời, về nhà thì không?”

Câu trả lời rất đơn giản, nhưng không dễ chấp nhận:

Ở trường, thế giới có trật tự. Ở nhà, thế giới thay đổi theo cảm xúc người lớn.

Trẻ không “ngoan” ở trường vì sợ.
Trẻ ngoan vì biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Còn ở nhà, trẻ “bùng nổ” không phải vì xấu tính.
Mà vì trẻ không đoán nổi luật chơi.

Hiểu tâm lý trẻ mầm non để xây dựng sự nhất quán ngay trong gia đình

Có một điều rất quan trọng mà phụ huynh cần biết:

Trẻ mầm non không học bằng lời giảng.
Trẻ học bằng ngôn ngữ hành động và ngôn ngữ giao tiếp của người lớn.

Tâm lý trẻ mầm non - Trường mầm non Nhân Lễ

Trong giáo dục mầm non, giáo viên không nói chuyện với trẻ một cách tuỳ hứng.
Chúng tôi dùng những loại ngôn ngữ rất cụ thể.

Ví dụ, ngôn ngữ củng cố.
Đó không phải là khen chung chung kiểu “Giỏi quá!”.
Mà là chỉ rõ hành vi tích cực:
“Con đã xếp đồ chơi vào đúng chỗ, điều đó giúp lớp gọn gàng hơn.”

Trẻ hiểu: hành vi này là tốt, vì sao nó tốt.

Rồi đến ngôn ngữ nhắc nhở.
Không phải quát, không phải ra lệnh.
Mà là gợi lại thói quen đã có:
“Khi ăn xong thì chúng ta làm gì nhỉ?.”

Cuối cùng là ngôn ngữ điều chỉnh.
Khi trẻ làm chưa phù hợp, người lớn không gắn nhãn “hư”,
mà nói về hành vi và hướng đi khác:
“Dừng lại, hãy yên lặng và chạy một vòng lớp.”

Ba loại ngôn ngữ này có một điểm chung:
Chúng ổn định, dễ đoán, và không mang cảm xúc cá nhân của người lớn.

Chính điều đó tạo ra cảm giác an toàn.

Nếu anh chị để ý kỹ, sẽ thấy một điều rất thú vị:

Ở trường, trẻ hiếm khi phải đoán xem “cô đang vui hay đang bực”.
Còn ở nhà, trẻ phải đoán điều đó… suốt ngày.

Và đoán cảm xúc người lớn là một công việc cực kỳ mệt mỏi đối với trẻ nhỏ.

Vậy nên, nếu con anh chị ngoan ở trường và “hư” ở nhà,
đừng vội buồn.

Có thể đó không phải là dấu hiệu con coi thường gia đình.
Mà là dấu hiệu con chưa có một hệ thống nhất quán để bám vào ở nhà.

Trong một tuần tới, anh chị không cần thay đổi tất cả.
Chỉ cần thử ba việc này:

Thứ nhất, chọn một vài routine cố định trong ngày: giờ ăn, giờ ngủ, giờ chơi. Giữ nguyên càng đều càng tốt.

Thứ hai, với mỗi hành vi của con, hãy cố gắng phản ứng giống nhau giữa các lần. Không cần hoàn hảo, chỉ cần nhất quán hơn hôm qua.

Thứ ba, khi nói với con, thử chuyển từ mệnh lệnh sang ngôn ngữ học tập:
– Nói rõ hành vi
– Nói rõ hệ quả
– Nói về hành động, không nói về “con là người thế nào”

Và nếu anh chị đang tìm trường mầm non cho con, hãy để ý một chi tiết rất nhỏ nhưng rất thật:

Giáo viên có nói với trẻ bằng cùng một giọng, cùng một cách, dù trẻ ngoan hay đang khó chịu không?

Sự nhất quán của người lớn hôm nay – dù ở gia đình hay môi trường giáo dục mầm non – chính là sự bình an trong tâm lý trẻ mầm non ngày mai.

Nguyễn Mạnh Dương

Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?

Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.

Tìm hiểu Trường Việt Anh →