Một người phụ nữ bỏ đỉnh cao sự nghiệp để quay về tuổi thơ của trẻ và điều đó khiến tôi tin vào giáo dục đúng – Nguyễn Huỳnh Thu Trúc

Một người phụ nữ bỏ đỉnh cao sự nghiệp để quay về tuổi thơ của trẻ và điều đó khiến tôi tin vào giáo dục đúng – Nguyễn Huỳnh Thu Trúc

Một người phụ nữ bỏ đỉnh cao sự nghiệp để quay về tuổi thơ của trẻ – và điều đó khiến tôi tin vào giáo dục đúng

Khi Nguyễn Huỳnh Thu Trúc dạy tôi rằng: nuôi con không cần vội, chỉ cần đủ hiểu và đủ kiên nhẫn

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là ai?

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là Phó Tổng Giám đốc ngân hàngMột lựa chọn khiến nhiều người thắc mắc, nhưng không khiến tôi ngạc nhiên

Tôi có một người bạn tên là Nguyễn Huỳnh Thu Trúc. Nếu chỉ nhìn vào hồ sơ, hẳn nhiều người sẽ đặt câu hỏi vì sao một người từng là Phó Tổng Giám đốc ngân hàng, quen làm việc với những con số lớn, quyết định lớn và áp lực lớn, lại chọn rẽ sang giáo dục mầm non 0–6 tuổi – một lĩnh vực thầm lặng, chậm và không hề hào nhoáng. Còn tôi thì không thắc mắc, bởi tôi tin rằng chỉ những người đã đi đủ xa trong thế giới của người lớn mới đủ tỉnh táo để quay về với thế giới của trẻ thơ. Không phải để trốn chạy thành công, mà để tìm lại ý nghĩa sâu hơn của việc tạo ra giá trị.

Khi người lớn đủ can đảm để dừng lại và nhìn vào bên trong

Trúc có mười ba năm làm việc trong ngành ngân hàng, đi từ nhân viên tín dụng, trưởng phòng, giám đốc chi nhánh, cho đến vị trí lãnh đạo cấp cao – một con đường mà nhiều người xem là ổn định và đáng mơ ước. Nhưng có một thời điểm, Trúc bắt đầu tự hỏi mình những câu hỏi rất căn bản: mình đang thực sự tạo ra điều gì, và những gì mình làm hôm nay sẽ để lại điều gì cho thế hệ sau. Ký ức về chính tuổi thơ của chị dần quay trở lại – một đứa trẻ nhút nhát, tự ti, có câu trả lời nhưng không dám cất tiếng nói vì sợ sai và sợ bị đánh giá. Và Trúc dừng lại, không phải để nghỉ ngơi, mà để bắt đầu một con đường khác, sâu hơn, khó hơn và đòi hỏi sự kiên nhẫn dài lâu hơn.

Giáo dục sớm không phải để con giỏi sớm, mà để con không tổn thương

Trúc chọn MontessorKhi bước vào giáo dục, Trúc chọn Montessori không phải vì đó là xu hướng, mà vì đây là phương pháp buộc người lớn phải thay đổi trước khi đòi hỏi trẻ thay đổi. Chị làm giáo dục cho trẻ từ 0 đến 6 tuổi – giai đoạn mà nhiều người vẫn cho rằng “chưa cần học gì”, nhưng với những người làm nghề nghiêm túc, đây chính là nền móng của cả một đời người. Ở trường Việt Anh, chúng tôi cũng tin như vậy. Chúng tôi không vội hỏi trẻ đã biết gì hay làm được gì, mà quan tâm trẻ có đang cảm thấy an toàn không, có được tôn trọng không, có được lắng nghe không. Khi trò chuyện với Trúc, tôi nhận ra chúng tôi gặp nhau ở cùng một điểm: giáo dục không phải là chạy đua kết quả, mà là giữ cho tuổi thơ của trẻ không bị tổn thương.

Câu chuyện cặp song sinh và bài học về sự kiên nhẫn thật sự

Có một câu chuyện Trúc kể mà tôi tin rằng bất kỳ phụ huynh nào nghe cũng sẽ lặng đi. Một gia đình có cặp song sinh gần năm tuổi, chưa nói được một từ, hai đứa trẻ sợ đám đông, né tránh ánh nhìn và thu mình trong im lặng. Gia đình có điều kiện, đã thử rất nhiều nơi và nhiều phương pháp, nhưng tất cả đều không mang lại kết quả như mong muốn. Khi đến với Clover, Trúc và đội ngũ không hứa hẹn điều gì, không cam kết mốc thời gian, cũng không ép tiến độ phát triển. Họ chỉ quan sát, tôn trọng, kiên nhẫn và chấp nhận nhịp đi rất chậm của từng đứa trẻ. Sau sáu tháng, một bé nói được hai từ, một bé nói được một câu ngắn, nhưng điều khiến người mẹ bật khóc không phải là lời nói đầu tiên, mà là ánh mắt tự tin và nụ cười của con khi dám bước ra ngoài thế giới. Với tôi, đó là giáo dục đúng – không làm trẻ giỏi hơn người khác, mà giúp trẻ dám là chính mình.

Kỳ vọng của cha mẹ: yêu thương hay áp lực vô hình?

Trúc đồng hành rất giống với phụ huynh của Việt AnhNhững phụ huynh mà Trúc đồng hành rất giống với phụ huynh của Việt Anh: trí thức, bận rộn, nhiều trách nhiệm và luôn muốn điều tốt nhất cho con. Họ không thiếu tình yêu, nhưng thường thiếu thời gian, sự bình tĩnh và một phương pháp đủ rõ ràng để hiểu con. Trúc thường nói với họ một câu rất giản dị rằng con không cần cha mẹ hoàn hảo, con cần cha mẹ đủ chậm để hiểu con. Ở Việt Anh, chúng tôi cũng nhắc điều đó mỗi ngày. Kỳ vọng không sai, nhưng nếu không đi cùng thấu hiểu, nó sẽ trở thành áp lực vô hình đè nặng lên trẻ.

Gia đình – nơi định hình cách một người làm giáo dục

Điều tôi trân trọng nhất ở Trúc là chị luôn đặt gia đình làm la bàn giá trị. Trong những giai đoạn khó khăn, đặc biệt là thời kỳ dịch bệnh, chính sự hiện diện lặng lẽ, không phán xét của gia đình đã giúp chị không đưa ra những quyết định vội vàng. Từ đời sống gia đình ấy, Trúc hình thành nên cách làm nghề của mình – tử tế, kiên nhẫn và không đánh đổi những giá trị cốt lõi. Đó cũng là tinh thần mà trường Việt Anh lựa chọn: không mở rộng bằng mọi giá, không chạy theo thành tích, mà đi chậm để đi xa.

Khi những người bạn khiến tôi tin hơn vào con đường giáo dục mình đã chọn

Tôi viết về Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không phải để kể một câu chuyện thành công, mà vì những người như chị là lời nhắc rất rõ ràng rằng muốn xây một thế hệ trẻ vững vàng, người lớn phải đủ can đảm để thay đổi chính mình trước. Nếu bạn là phụ huynh đang đọc những dòng này và đang lo lắng con mình có chậm hơn người khác hay không, tôi mong bạn nhớ rằng giáo dục sớm không phải là một cuộc đua, mà là hành trình của sự tôn trọng, bình tĩnh và tình yêu đủ sâu. Và đó cũng chính là con đường mà trường Việt Anh, cùng những người bạn như Nguyễn Huỳnh Thu Trúc, đang lặng lẽ nhưng bền bỉ xây dựng mỗi ngày.

Nguyễn Mạnh Dương

Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?

Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.

Tìm hiểu Trường Việt Anh →