Họ nói Phạm Thành Long hung dữ. Tôi thì thấy đó là người thầy yêu học trò theo cách rất khác.
Ấn tượng đầu tiên không phải lúc nào cũng đúng
Một cuộc gặp hoàn toàn tình cờ trong khóa Kinh Doanh Đột Phá
Tôi gặp thầy Phạm Thành Long hoàn toàn tình cờ, trong một khóa học Kinh Doanh Đột Phá. Không có duyên quen biết từ trước. Không có ai dẫn dắt. Chỉ là một doanh nhân đi học, giống như rất nhiều người khác trong khán phòng hôm đó.
Và nói thật, ấn tượng ban đầu của tôi… không tốt.

Khi tôi không thích cách thầy nói, nhưng không thể phủ nhận điều thầy dạy
Tôi không có dịp tiếp xúc trực tiếp với thầy. Tôi chỉ ngồi dưới, quan sát. Và tôi không thích cách thầy mắng mỏ một số học viên khác. Giọng thầy cao. Câu chữ gay gắt. Từ ngữ “hiếm gặp”. Thái độ dữ dội.
Ở thời điểm đó, tôi nghĩ: “Điều gì đang xảy ra thế này?”

Học là chọn điều có giá trị, không phải chọn người để thích
Nhưng đồng thời, có một điều rất lạ là, dù không thích thái độ ấy, tôi lại thấy những gì thầy chia sẻ… quá hay. Rất trúng. Rất thực tế. Không màu mè. Không triết lý bay bổng. Không dỗ dành. Toàn là những thứ vừa thô vừa thật, cứ như là chúng đã sờ sờ trước mặt từ lâu mà không ai nhìn thấy
Và thế là trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ rất đời, rất doanh nhân:
“Cuộc đời như một bữa buffet. Cái gì ngon thì ăn. Cái gì không hợp khẩu vị thì thôi.”
Tôi không cần phải thích thầy. Tôi chỉ cần học được điều có giá trị. Suy cho cùng thì đó là lý do tôi ở đây
Thế là tôi bình thản ngồi lại. Từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối, rồi còn phải làm bài tập nữa chứ, tận 3 ngày liền. Khóa học trôi qua rất nhanh. Tôi phục thầm “: Người đàn ông này là ai, mà có thể giữ năng lượng cho cả một căn phòng suốt nhiều ngày liền như vậy nhỉ?”
Và tôi lại đăng ký khóa tiếp theo.
Không phải vì tôi thích thầy hơn.
Mà vì tôi tò mò với những điều hay ho trong bài giảng, và muốn hiểu hơn về chính bản thân mình
Cứ như thế đến ngày 8/3, khi tôi gia nhập Eagle, mọi thứ mới bắt đầu lật sang trang khác.
Ở Eagle, tôi được ở gần thầy hơn. Không phải trên sân khấu. Mà trong đời sống. Trong những chương trình huấn luyện dài ngày. Trong cách thầy chuẩn bị, vận hành, dẫn dắt, la hét, khóc, cười và… kiệt sức cùng học trò.

Tôi bắt đầu thấy một con người khác của thầy Phạm Thành Long
Tôi bắt đầu thấy một con người rất khác.
Một người đàn ông tưởng chừng góc cạnh, hung dữ, lại là người luôn cháy hết mình. Không phải kiểu thương yêu âu yếm. Mà là thứ yêu thương rất đàn ông: đẩy anh đến giới hạn, rồi đứng đó chờ anh tự vượt qua.
Thầy đem chính cuộc sống của mình ra làm gương. Kỷ luật. Bền bỉ. Học tập không ngừng. Không chỉ dạy trên sân khấu, mà sống đúng những gì mình nói. Và điều khiến tôi thật sự nể: thầy không giữ bí quyết nào cho riêng mình.
Những “kỹ thuật sân khấu” mà nhiều người hiểu lầm là bản chất con người, thầy công khai chia sẻ. Thậm chí đóng gói thành hẳn một khóa học – Ultimate Trainer – để truyền lại cho học trò. Không giấu nghề. Không giữ miếng. Không sợ học trò giỏi hơn mình, ngay cả khi rất nhiều học trò của thầy cũng đã trở thành thầy.
Ở đây, tôi cảm nhận rất rõ sự ấm áp, sự yêu thương và tinh thần cống hiến của một người thầy đúng nghĩa. Một người không cần được yêu mến, chỉ cần học trò trưởng thành.
Và rồi có một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng với tôi, đó là khoảnh khắc “à… hóa ra là vậy”.
Trong một chuyến tham quan trường Việt Anh, tôi đón thầy và anh em Eagle bằng chính học sinh của mình. Đám trẻ lớp 5 và lớp 10 đã được đưa đoàn tham quan trường, tham quan lớp, hướng dẫn, trò chuyện và cả tổ chức những trò chơi nho nhỏ. Mọi việc diễn ra rất tự nhiên.
Thầy tỏ ra rất vui, rất hiền, trên đường ra về, thầy cười, buột miệng nói:
“Nhìn bọn này cứ như Eagle Kid ấy nhỉ.”
Câu nói đó làm tôi đứng lại vài giây.
Tôi nhận ra: hóa ra hai thầy trò đang đi trên cùng một con đường từ rất lâu rồi, chỉ là mỗi người làm ở một “mặt trận” khác nhau.
Mười lăm năm trước, khi tôi thành lập trường Việt Anh, kim chỉ nam của tôi rất rõ: tạo ra một môi trường học tập vui vẻ và thực dụng. Tôi tin rằng giáo dục phải dùng được. Phải tạo ra con người có năng lực sống thật, không phải bảng điểm đẹp.
Thú thật, tôi rất tự hào về kỹ năng lãnh đạo của học sinh Việt Anh. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận một điều: tôi chưa từng thấy một tập thể lãnh đạo trẻ nào mạnh mẽ như Eagle Camp.
Lò luyện thép Eagle Camp
Eagle Camp là lò luyện thép đúng nghĩa.
Ở đó có những doanh nhân xuất phát điểm cực thấp. Thậm chí là con số âm. Không vốn. Không mối quan hệ. Không tự tin. Nhưng với sự huấn luyện, kèm cặp của thầy, cùng ý chí cá nhân, họ vươn lên thành những doanh nhân rất thành công.
Điều làm tôi ấn tượng nhất ở Eagle Camp không chỉ là những câu chuyện thành công. Mà là sự gắn kết cộng đồng cực kỳ chặt chẽ. Ở đó, tôi có thể tìm được sự giúp đỡ chính đáng từ bất cứ ai. Kể cả người tôi chưa từng quen biết. Một cộng đồng đông, nhưng không lạnh. Mạnh, nhưng không hơn thua.
Đó là thứ rất hiếm trong giới doanh nhân. Những người đôi khi bị hiểu lầm là chỉ biết kiếm tiền
Ảnh hưởng của Phạm Thành Long lên tôi là rất rõ ràng. Rõ đến mức không cần phải kể lể. Tôi kỷ luật hơn. Lý trí hơn. Quyết liệt hơn trong các quyết định. Tôi nâng cao kỷ luật tổ chức. Trao quyền nhiều hơn, nhưng có kiểm soát. Chuẩn hóa quy trình. Học tập không ngừng.

Điều Phạm Thành Long thay đổi trong tôi
Nếu không gặp thầy, tôi nghĩ mình vẫn đi tiếp được. Nhưng tôi sẽ đi chậm hơn. Ít năng lượng hơn. Và chắc chắn, ít niềm vui chiến thắng hơn rất nhiều.
Với những doanh nhân mới vào Eagle, tôi không cần giải thích nhiều về Phạm Thành Long. Tôi chỉ nói một câu, và cũng là câu tôi nói với chính mình:
“Khi bạn đã lựa chọn Eagle, hãy trao quyền lãnh đạo cho thầy, đắm chìm hoàn toàn rồi mọi câu trả lời sẽ tự xuất hiện.”
Có những người thầy không đến để được yêu mến. Họ đến để rèn người. Và đôi khi, yêu thương thật sự… trông rất dữ.

Nguyễn Mạnh Dương
Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?
Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.
Tìm hiểu Trường Việt Anh →