Đức Anh – Thành công của người lớn, khoảng trống trong ký ức của trẻ con

Đức Anh – Thành công của người lớn, khoảng trống trong ký ức của trẻ con

Thành công của người lớn, khoảng trống trong ký ức của trẻ con

Đức Anh – Người không cần trở thành ai khác, nên càng đi càng đúng mình

Có những con người không cần kể những câu chuyện truyền cảm hứng theo cách thường thấy, bởi chính cách họ lựa chọn sống đã đủ khiến người khác phải dừng lại và suy nghĩ về con đường của mình. Đức Anh là một người như vậy. Không ồn ào, không phô trương, nhưng càng quan sát lâu, người ta càng nhận ra sự nhất quán rất hiếm trong cách anh làm việc, lựa chọn và chịu trách nhiệm với chính mình.

Ở một thời đại mà thành công thường được đo bằng tốc độ, bằng sự hiện diện dày đặc trên truyền thông hay bằng những danh xưng kêu gọi sự chú ý, việc có một người chọn đi chậm, đi sâu và đi đúng hướng trở thành một điều rất đáng để nhìn lại, không phải để so sánh, mà để tự hỏi: rốt cuộc, chúng ta đang chạy vì điều gì.

Một thế hệ nhiều lựa chọn và cái bẫy của việc “trở thành ai đó”

Đức Anh - Thành công của người lớn, khoảng trống trong ký ức của trẻ conĐể hiểu Đức Anh, theo tôi, cần đặt anh vào đúng bối cảnh của thế hệ mình. Đó là một thế hệ lớn lên giữa vô vàn lựa chọn, vô số mô hình thành công được vẽ sẵn, cùng rất nhiều công thức nghe qua thì hợp lý: làm gì để nhanh, đi đâu để nổi, xây hình ảnh thế nào để được công nhận. Trong bối cảnh ấy, không ít người giỏi bị cuốn vào một câu hỏi tưởng chừng vô hại nhưng lại vô cùng nguy hiểm: mình nên trở thành ai.

Theo cách tôi quan sát, Đức Anh không đi theo câu hỏi đó. Anh chọn một câu hỏi khác, khó hơn rất nhiều: mình thực sự là ai, và mình có dám sống nhất quán với điều đó hay không. Câu hỏi này không giúp người ta đi nhanh, nhưng giúp người ta không đi lạc. Và quan trọng hơn, nó buộc người ta phải chịu trách nhiệm trọn vẹn với chính cuộc đời mình, thay vì đổ lỗi cho hoàn cảnh hay xu hướng.

Một hành trình không phô trương, nhưng tích lũy rất thật

Hành trình của Đức Anh không phải là hành trình của những bản thành tích được trưng bày, hay những câu chuyện vượt khó được kể lại để gây ấn tượng. Đó là hành trình của sự tích lũy. Tích lũy năng lực thật, tích lũy trải nghiệm thật, và tích lũy đủ những va đập cần thiết để hiểu rằng không có con đường tắt nào có thể thay thế cho việc làm chủ chính mình.

Nguyên lý cốt lõi tôi nhìn thấy ở anh là sự tự chủ. Tự chủ trong tư duy, trong lựa chọn và đặc biệt là tự chủ trước những lời mời gọi rất hấp dẫn nhưng không phù hợp với nhịp phát triển của bản thân. Anh không để hoàn cảnh, xu hướng hay kỳ vọng bên ngoài quyết định mình phải trở thành phiên bản nào. Anh chọn chậm lại để chắc chắn rằng mỗi bước đi đều nằm trong khả năng chịu trách nhiệm của mình.

Khi năng lực điều hành bản thân quan trọng hơn tốc độ

Trong giáo dục hiện đại, chúng tôi gọi phẩm chất đó là năng lực điều hành bản thân – self-regulation. Ở Trường Việt Anh, chúng tôi dạy trẻ từ rất sớm rằng không phải cứ có cơ hội là phải nắm lấy, mà phải biết cơ hội nào phù hợp với mình, ở thời điểm này, với khả năng và mục tiêu hiện tại.

Đức Anh sống rất đúng tinh thần đó, nhưng ở phiên bản của một người trưởng thành. Anh không xây hình ảnh bằng sự ồn ào, không định vị bản thân bằng những danh xưng hoa mỹ. Anh để năng lực, cách làm việc và thái độ chịu trách nhiệm của mình tự lên tiếng. Điều thú vị là càng không cố “làm thương hiệu”, anh lại càng có một bản sắc rõ ràng và khó trộn lẫn.

Chín chắn không đến từ tuổi tác, mà từ việc hiểu mình

Ở Đức Anh, tôi thấy một sự chín chắn không đến từ tuổi tác, mà đến từ việc anh hiểu rất rõ chính mình. Hiểu mình giỏi ở đâu, còn thiếu ở đâu, và quan trọng nhất là hiểu rằng mình không cần phải chạy đua với bất kỳ ai. Chính sự hiểu mình đó giúp anh lựa chọn rất kỹ trong công việc cũng như trong các mối quan hệ.

Anh không chọn nhiều, anh chọn đúng. Không làm mọi thứ, chỉ làm những việc anh có thể theo đến cùng và chịu trách nhiệm đến cùng. Trong một thế giới mà rất nhiều người làm cho xong, kiểu người làm để đúng như Đức Anh thường không nổi bật ngay lập tức. Nhưng về dài hạn, đó lại là những người rất khó thay thế.

Liêm chính nội tâm – nền tảng của một con đường dài

Có một điểm ở Đức Anh mà cá nhân tôi đặc biệt trân trọng, đó là sự liêm chính nội tâm. Anh không đánh đổi giá trị cá nhân để lấy sự thuận lợi ngắn hạn, không nói những điều mình không tin, không làm những việc trái với chuẩn mực của bản thân, dù điều đó có thể khiến con đường đi chậm hơn.

Nếu nhìn từ góc độ giáo dục, đây chính là phẩm chất mà tôi luôn mong phụ huynh có thể nhìn thấy và trân trọng: dạy con giỏi thôi chưa đủ, mà phải dạy con biết đứng thẳng trước lựa chọn. Một đứa trẻ biết tự điều chỉnh, biết từ chối những điều không phù hợp và biết chịu trách nhiệm với quyết định của mình mới là một đứa trẻ có khả năng đi đường dài trong cuộc sống.

Không dành cho người muốn nhanh, nhưng dành cho người muốn bền

Nếu hỏi tôi Đức Anh phù hợp với ai, tôi sẽ trả lời rất thẳng rằng anh không dành cho những ai chỉ tìm kiếm kết quả nhanh. Anh phù hợp với những người muốn đi đường dài, xây nền tảng bền vững và coi trọng việc phát triển bản thân một cách nghiêm túc.

Điều tôi muốn gợi ý cho các bậc phụ huynh, cho những người trẻ đang loay hoay với định hướng cuộc đời, là hãy quan sát những người như Đức Anh. Không phải để sao chép, mà để nhận ra rằng có một cách sống không cần ồn ào, nhưng rất có lực. Bạn không cần trở thành người nổi bật nhất, bạn chỉ cần trở thành người mà chính bạn có thể tôn trọng khi nhìn lại.

Một sự ghi nhận và một lời nhắc rất nhẹ

Đức Anh - Thành công của người lớn, khoảng trống trong ký ức của trẻ conVới cá nhân tôi, bài viết này là một sự ghi nhận. Ghi nhận một người chọn đi chậm hơn số đông, nhưng đi rất rõ ràng. Không chạy theo hình ảnh, nhưng xây được chiều sâu. Không nói nhiều về giá trị, nhưng sống rất nhất quán với những giá trị đó.

Nếu bạn muốn hiểu thêm về hành trình, tư duy và cách Đức Anh nhìn thế giới, bạn có thể đọc thêm tại https://kevinle.work/about. Và nếu bạn đang tìm kiếm một hình mẫu phát triển bản thân không sáo rỗng, không khẩu hiệu, mà thực sự dựa trên năng lực và sự tự chủ, thì Đức Anh là một cái tên rất đáng để theo dõi, kết nối và học hỏi.

Đôi khi, điều truyền cảm hứng nhất không phải là một câu chuyện phi thường, mà là một người dám sống rất bình thường, nhưng rất đúng.

Nguyễn Mạnh Dương

Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?

Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.

Tìm hiểu Trường Việt Anh →