Bác sĩ Nguyễn Quang Hòa – Khi y học không còn chạy theo kết quả nhanh, ai đủ can đảm chịu trách nhiệm đến cùng?
Bác sĩ Nguyễn Quang Hòa – Khi y học không còn chạy theo kết quả nhanh, ai đủ can đảm chịu trách nhiệm đến cùng?
Khi y học không chỉ là chữa bệnh, mà là tu tập, kỷ luật và trách nhiệm – cũng giống như giáo dục con người
Trong những năm làm giáo dục, tôi có một điều khá thú vị: bạn bè thân thiết quanh tôi phần lớn làm những nghề rất “nặng trách nhiệm”. Có người là bác sĩ. Có người là doanh nhân. Có người làm quản lý, luật, tài chính. Và khi họ bước vào giai đoạn có con, những cuộc trò chuyện của chúng tôi thường rẽ sang cùng một hướng: nuôi con thế nào để không phải sửa sai quá nhiều về sau.
Bác sĩ Nguyễn Quang Hòa là một người bạn như vậy. Nhưng điều khiến tôi đặc biệt chú ý ở anh không chỉ nằm ở nghề y, mà ở cách anh chọn làm nghề. Một cách chọn rất giống với những phụ huynh đang nghiêm túc suy nghĩ về con đường giáo dục cho con mình.
Khi làm nghề cũng giống như làm cha mẹ
Tôi gặp nhiều bác sĩ trong đời. Có người rất giỏi Tây y, có người rất sâu Đông y. Nhưng không nhiều người dám đứng ở giữa hai thế giới ấy, nối chúng lại một cách nghiêm túc, và sẵn sàng chịu trách nhiệm đến cùng cho từng quyết định chuyên môn của mình.
Bác sĩ Nguyễn Quang Hòa là một trong số rất ít người như vậy.
Nhìn anh làm nghề, tôi thường liên tưởng đến những phụ huynh mà Trường Việt Anh hay gặp: họ không tìm “giải pháp nhanh”, họ tìm con đường đúng. Họ không hỏi “có kết quả liền không”, mà hỏi “cái này có bền không, có lâu dài không, có làm hỏng nền tảng của con không”.
Và đó cũng chính là điểm giao nhau giữa y học nghiêm túc và giáo dục nghiêm túc.
Khi y học bị “chia phe”, người bệnh đứng giữa – cũng như con trẻ đứng giữa kỳ vọng
Trong y học, chúng ta thấy rất rõ sự “chia phe”. Một bên là Tây y: nhanh, mạnh, chính xác, can thiệp sâu. Một bên là Đông y: chậm, bền, điều hòa, đi từ gốc. Mỗi bên đều có lý lẽ riêng.
Còn ở giữa là người bệnh: hoang mang, mệt mỏi, không biết nên tin ai.
Trong giáo dục cũng vậy. Con trẻ đứng giữa vô số luồng kỳ vọng: phải giỏi sớm, phải nổi bật, phải hơn bạn bè, phải có thành tích. Phụ huynh thì đứng giữa các phương pháp, các trường, các mô hình, mỗi nơi đều hứa hẹn một “kết quả”.
Trong bối cảnh ấy, nhiều người chọn một bên cho an toàn. Còn anh Hòa thì không. Anh chọn con đường khó hơn: kết hợp Đông – Tây y một cách nghiêm túc, có kỷ luật, có nền tảng khoa học và có đạo đức nghề nghiệp.
Và đó cũng chính là con đường Trường Việt Anh lựa chọn trong giáo dục: không chạy theo trào lưu, không chọn cực đoan, mà xây dựng nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài của con người.
Bệnh không chỉ nằm trong cơ thể – vấn đề của trẻ cũng không chỉ nằm ở hành vi
Một điều tôi rất đồng cảm với anh Hòa là cách anh nhìn bệnh. Với anh, bệnh không chỉ nằm trong cơ thể. Bệnh nằm trong toàn bộ đời sống của con người: sinh học, cảm xúc, nhịp sống, và cả niềm tin.
Anh không nhìn bệnh nhân như “một ca bệnh”, mà như một con người đang mất cân bằng.
Trong giáo dục, chúng tôi cũng nhìn trẻ như vậy. Trẻ “có vấn đề” không phải vì trẻ hư. Trẻ đang lệch. Và nhiệm vụ của người làm nghề không phải là trấn áp, mà là điều chỉnh, dẫn dắt và phục hồi.
Khi phụ huynh hiểu điều này, họ sẽ bớt sốt ruột. Khi nhà trường giữ được nguyên tắc này, giáo dục mới không trở thành một cuộc chạy đua mệt mỏi.
“Không bỏ gốc” – nguyên lý chung của y học và giáo dục bền vững
Nguyên lý cốt lõi trong cách anh Hòa làm nghề, theo tôi, gói gọn trong bốn chữ: không bỏ gốc.
Không bỏ gốc nghĩa là không chạy theo triệu chứng mà quên nguyên nhân, không chạy theo kết quả nhanh mà phá nền tảng lâu dài, không vì chiều mong muốn trước mắt mà làm điều mình biết là không đúng.
Điều này cực kỳ khó. Trong y học, người bệnh muốn khỏi nhanh. Trong giáo dục, phụ huynh muốn con giỏi sớm. Xã hội thì tôn vinh phép màu.
Nhưng anh Hòa chọn giải thích, chờ đợi và đi từng bước. Và đó cũng là cách Trường Việt Anh đồng hành cùng phụ huynh: đi chậm hơn, nhưng chắc hơn; ít hứa hẹn hơn, nhưng chịu trách nhiệm dài hạn hơn.
Thiên Ứng Đạo và Việt Anh– chữa bệnh, dạy người, đều bắt đầu từ cách sống
Tại Thiên Ứng Đạo, anh Hòa không chỉ chữa bệnh, mà còn giúp người bệnh thay đổi cách sống: ăn khác đi, ngủ khác đi, hiểu cơ thể mình khác đi. Anh không nói những câu nghe “đã tai”, không dùng nỗi sợ để thúc ép.
Trong giáo dục cũng vậy. Chúng tôi không dạy trẻ chỉ để đạt điểm số, mà dạy trẻ cách học, cách sống, cách hiểu chính mình. Bởi không có phương pháp nào cứu được một con người nếu lối sống và tư duy nền tảng không thay đổi.
Chọn bác sĩ cho mình – cũng như chọn môi trường giáo dục cho con
Nếu có một điều tôi muốn chia sẻ với bạn bè, với các phụ huynh đang đọc bài này, thì đó là: hãy chọn bác sĩ như chọn người dẫn đường, và hãy chọn trường học cho con theo cách tương tự.
Đừng chỉ hỏi: có nhanh không?
Hãy hỏi: có đúng không, có bền không, và người làm nghề này có sẵn sàng đi cùng mình đủ lâu không?
Gặp đúng bác sĩ, hành trình chữa lành mới bắt đầu.
Gặp đúng môi trường giáo dục, hành trình trưởng thành của con mới thực sự vững vàng.
Tôi viết bài này như một sự ghi nhận dành cho một người bạn làm nghề nghiêm túc. Và cũng là một lời chia sẻ với những phụ huynh đang suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của con mình.
Bởi sau tất cả, dù là y học hay giáo dục, điều quan trọng nhất vẫn là: giữ được cái gốc, đi đường dài, và không đánh đổi giá trị chỉ để lấy kết quả ngắn hạn.
Nguyễn Mạnh Dương
Muốn con phát triển hạnh phúc và tự chủ ngay từ những năm đầu?
Khám phá môi trường giáo dục liên cấp song ngữ của Hệ thống Giáo dục Việt Anh.
Tìm hiểu Trường Việt Anh →